30 tháng 11, 2016

Đức hiếu thuận là gốc của mọi đức hạnh


Được coi là một đức tính quan trọng trong văn hóa truyền thống Trung Quốc, lòng hiếu thảo được biết đến là sự kính trọng đối với cha mẹ và tổ tiên, bên cạnh đó là tuân thủ theo yêu cầu và sự dạy dỗ của các bậc cha mẹ. Văn hóa truyền thống Trung Quốc quan niệm lòng hiếu thảo là gốc của mọi đức hạnh và dạy rằng lòng hiếu thảo bắt đầu từ cha mẹ trong gia đình, mở rộng đến người trị vì, từ đó đem lại bình yên và hòa hợp trên thế giới. (Wong Sze Yuen / Photos.com)

Li Gao, sống trong khoảng triều đại nhà Đường (618-907 sau Công nguyên), nổi tiếng với lòng hiếu thảo của mình đối với mẹ.

10 việc còn khó hơn cả vào đại học Harvard, nhưng thoạt nghe khá bình thường


Theo Business Insider, trường đại học uy tín bậc nhất thế giới Harvard có tỷ lệ trúng tuyển rất khó khăn, ở mức 5%-6%. Nhưng 10 việc khác có tỷ lệ thành công còn khó hơn con số của Harvard.

Harvard là trường đại hoc uy tín hàng đầu thế giới, nơi đã cho ra đời hàng loạt các nhân vật nổi tiếng như CEO Facebook Mark Zuckerberg, tổng thống Mỹ Barack Obama, cố tổng thống John F Kennedy và tỷ phú Bill Gates.

Tuy nhiên, 10 việc sau đây thoạt nghe khá bình thường nhưng lại khó hơn Harvard:

1. Công việc ở Walmart tại Washington
Chuỗi thương hiệu bán lẻ nổi tiếng Walmart lần đầu tiên mở siêu thị tại thủ đô Washington vào cuối năm 2013. Khi đó, Walmart ngay lập tức nhận được 23.000 đơn đăng ký tuyển dụng, trong khi số người được chọn chỉ là 600. Tỷ lệ thành công là 2.6%, chưa bằng một nửa so với Harvard.

Doanh nhân xuất sắc người Úc: Bí quyết thành công đến nhờ ‘thuận theo tự nhiên’


Mark Hutchinson trông rất giống một doanh nhân trẻ thành đạt điển hình. Trong quá trình đi tìm giải pháp cho sức khỏe của mình, “ngôi sao” trong cộng đồng kinh doanh miền Tây nước Úc này vô tình đã khám phá ra những nguyên lý kinh doanh quý báu từ một môn tu luyện cổ truyền phương Đông.

Ngôi sao đang lên trong giới kinh doanh

Sinh ra ở vùng nông thôn miền Tây Nam nước Úc, Mark là con thứ 2 trong gia đình có 4 anh em và sống cùng mẹ. Để giúp mẹ trang trải cuộc sống, anh bắt đầu đi làm xây dựng từ năm 14 tuổi. Anh khuân vác gạch, làm xe đạp, nông trại, và làm việc trong một cửa hàng lớn trong 7 năm.

Từ khi còn thiếu niên, Mark đã muốn có công ty riêng. Anh thử nghề làm vườn, rồi trồng nho và hoa,… Sau khi tốt nghiệp đại học năm 2002, Mark lập ra công ty ván sàn chất lượng cao, đặt tên là Bamboozle. Trong vòng 4 năm, Bamboozle đã thành công đến mức Mark được trao giải thưởng là một trong “40 doanh nhân dưới 40 tuổi” của nước Úc.

Vấn đề sức khỏe dai dẳng

Sự khác biệt giữa người giàu và người nghèo trong cách làm giàu

Có một người nghèo bởi vì ăn không được no, mặc không được ấm nên thường hay kể khổ và than thân trách phận. Mặc dù, hàng ngày anh ta đều phải làm việc vất vả nhưng số tiền kiếm được lại chẳng đáng là bao.

Sau những tháng ngày sống trong khổ sở như vậy, một hôm anh ta thỉnh cầu vị Phật tới để giải đáp cho những nỗi oan khuất trong lòng mình. Trước mặt vị Phật, anh ta vừa khóc vừa kể lể về những nỗi vất vả mà mình phải chịu đựng trong cuộc sống. Cuối cùng, anh ta oán giận và nói: “Con thấy cuộc đời này thật quá bất công! Tại sao những người giàu có đều nhàn nhã tự tại, còn người nghèo như con thì suốt ngày phải làm việc vất vả mà vẫn không đủ ăn?”

Vị Phật mỉm cười và hỏi lại anh ta: “Vậy phải như thế nào thì con mới cảm thấy công bằng?”

Anh người nghèo nhanh nhảu nói: “Dạ! Con xin Ngài hãy để cho một người giàu có cũng nghèo như con. Nếu như sau một thời gian mà người giàu đó vẫn giàu có thì con sẽ không còn oán trách gì nữa ạ!”

Vị Phật gật đầu nói: “Được!”

Người xưa phân biệt người giàu và người nghèo như thế nào?


Người thời nay thường cho rằng người có nhiều tiền bạc của cải nhất là người giàu có nhất, còn người không có tài sản gì trong tay là người nghèo nhất.

Nhưng thái độ của người xưa đối với quan niệm về giàu nghèo lại vô cùng thông minh sáng suốt. Hãy cùng đọc câu chuyện về Kỷ Hiểu Lam – vị quan thời nhà Thanh, Trung Quốc luận bàn về người giàu và người nghèo dưới đây để hiểu rõ về quan niệm này.

Có một lần, vua Càn Long nghỉ mát ở Sơn Trang Thừa Đức. Trong lúc nhàn rỗi không có việc gì làm, ông bèn nói chuyện với Kỷ Hiểu Lam và Hòa Thân.

Vua Càn Long hỏi Kỷ Hiểu Lam và Hòa Thân: “Hai vị ái khanh, các ngươi nói xem ai là người giàu nhất thiên hạ? Ai là người nghèo nhất thiên hạ?”

Điển cố: Người giàu và người nghèo ai có quyền kiêu ngạo?


Người hiện đại ngày nay mặc nhiên cho rằng người giàu sang, phú quý có địa vị cao là có quyền hơn người, xem thường người nghèo. Còn người nghèo hèn là người không đáng được coi trọng trong xã hội. Nhưng thời cổ đại, càng là người trí huệ, có chức tước cao càng phải coi trọng thường dân. Dưới đây là một điển cố trong lịch sử Trung Hoa lưu truyền đến ngày nay.

Trong “Sử kí ‧ Ngụy Thế Gia” có ghi lại một câu chuyện như thế này:

Thời Chiến Quốc, có một người tên là Điền Tử Phương rất được Ngụy Văn Hầu trọng dụng. Sau khi nước Ngụy chiếm lĩnh được kinh thành của nước Trung Sơn, Ngụy Văn Hầu đã phái Thái tử Kích đến chiếm đóng ở đây.

“Trời biết, Thần biết, ta biết, ngươi biết, sao có thể nói là không ai biết được?”


Khi xem các bộ phim cổ trang, chúng ta thường thấy cảnh hai người ghé tai vào nhau, thương thảo một cách bí mật và nói: “Trời biết, đất biết, ta biết, ngươi biết, không thể nói cho người khác biết.” Vậy vì sao, cổ nhân lại nói câu nói ấy? Câu nói ấy là có ý nghĩa gì?

Kỳ thực, “Trời biết, đất biết, ngươi biết, ta biết” là những lời có điển cố, xuất ra từ cuốn “Hậu Hán Thư. Dương Chấn truyện”. Câu chuyện kể rằng:

Dương Chấn tự là Bá Khởi, là người huyện Hoa Âm, quận Hoằng Nông, sống vào thời Đông Hán. Ông là người vô cùng công chính liêm khiết, không mưu cầu tư lợi, là vị quan liêm khiết hiếm thấy trong lịch sử.

Từ thời thiếu niên, Dương Chấn đã là người thông minh, hiếu học. Ông thông hiểu sách cổ, có kiến thức uyên bác và ham nghiên cứu tất cả các vấn đề.

Tâm người động một niệm, Trời đất đều biết rõ


Một số người khi làm một việc bí mật nào đó thường nói: “Trời biết đất biết, ngươi biết, ta biết”. Câu nói ấy có ý tứ rằng, chuyện này chỉ có hai người chúng ta biết, chỉ cần ngươi không nói, ta không nói thì sẽ không ai biết.

Kỳ thực, vào lúc ấy, họ đã hoàn toàn xem nhẹ tác dụng của “Trời biết, đất biết” mất rồi! Đồng thời, trong mắt họ lúc này cũng không có sự tồn tại của Thần linh trong Thiên địa.

Xưa kia, có một vị lão gia đi đâu cũng luôn dẫn theo một tiểu đồng (người hầu) nhỏ tuổi bên mình. Một lần, khi làm một việc trái đạo đức, vị lão gia này đã uy hiếp tiểu đồng rằng: “Chuyện này ngươi không được kể với bất kỳ ai, nếu không ta sẽ đánh chết ngươi, nhớ chưa?”

26 tháng 11, 2016

Hạt chanh: Vị cứu tinh khi bị rắn độc cắn phải

Những vị thuốc có chất đắng như hạt chanh thường có tác dụng giải độc rất tốt. Do đó theo kinh nghiệm dân gian, nó được sử dụng khi bị rắn cắn.

Hạt chanh giúp giải độc và trị rắn cắn
Nhiều người bỏ hạt chanh nghĩ không có giá trị gì. Nhưng theo kinh nghiệm dân gian, hạt chanh được dùng để giải độc rắn cắn rất tốt.

Dưới đây là cách mà dân gian dùng hạt chanh để giải độc và chữa trị khi bị rắn cắn.

– Ngay khi bị rắn cắn: Dùng hạt chanh tươi hoặc hạt chanh đã phơi khô, số lượng 20g cho người bị rắn cắn nhai trong miệng cho nát. Nuốt phần nước của hạt chanh, sau đó dùng phần bã đắp vào vết bị rắn cắn để cấp cứu giải độc.

– Dùng kết hợp với các vị khác: 15g hạt chanh tươi, 10g mướp đắng tươi, 20g củ gấu tươi, 12g rễ tạch xương bồ tươi, vài hạt muối ăn.

Giã nát những nguyên liệu trên rồi ngâm vào trong nước sôi 10 phút. Chắt lấy nước.

Chia nước này làm 2 phần, đối với người lớn uống 2 lần cách nhau 20 phút. Đối với trẻ em dưới 15 tuổi uống liều bằng 1/3 người lớn.



Đây là bài thuốc dân gian theo kinh nghiệm của người dân ở xã Khánh Lâm, huyện Thới Bình, tỉnh Minh Hải cũ của nước ta (gồm Bạc Liêu và Cà Mau bây giờ).

Đừng bao giờ vứt bỏ bất kỳ hạt bưởi nào sau khi bạn đọc bài viết này

Nếu bưởi là một loại hoa quả được yêu thích của bạn thì hạt bưởi lại là một vị thuốc quý có tác dụng phòng chống nhiều loại bệnh nguy hiểm.

Thông thường, khi ăn bưởi, chúng ta có thói quen bỏ hạt đi. Tuy nhiên, đây là một thói quen không tốt bởi hạt bưởi có chứa chất pectin – vốn là tinh chất giúp giảm hấp thu cholesterol và lipid, cầm máu, chống táo bón, phòng chống sự gia tăng đường huyết ở người bị bệnh tiểu đường, chữa bệnh tim mạch cực tốt.


Theo nghiên cứu của các nhà khoa học, pectin là một chất xơ có khả năng hòa tan trong nước. Vì thế, bạn có thể chiết xuất pectin từ hạt bưởi một cách dễ dàng.

Hướng dẫn cách chiết xuất pectin từ hạt bưởi

Bước 1: Chọn những hạt bưởi không bị lép và lấy khoảng 20 hạt tươi, các hạt còn lại thì đem phơi khô hoặc sấy khô rồi bảo quản nơi khô ráo.

Chuyện thật tưởng như đùa: Bàn tay “quí ông” giúp phụ nữ ngăn ngừa ung thư vú hiệu quả

Bạn ăn uống, sinh hoạt điều độ, chọn áo ngực cẩn thận để tránh ung thư vú? Đừng quên một thứ “vaccine” quan trọng nữa: Chính là bàn tay của đức lang quân.

Cuộc sống “sinh hoạt” lành mạnh, điều độ với khúc dạo đầu ngọt ngào, trong đó có động tác âu yếm nhằm vào vòng một sẽ giúp người phụ nữ giảm nguy cơ mắc bệnh ung thư vú.

Vòng ngực căng tràn với phần nhũ hoa nhô cao là đặc trưng dễ nhận thấy trên cơ thể của phụ nữ trưởng thành. Những người có đời sống tình d..ục điều độ càng dễ sở hữu vòng một săn chắc và khỏe mạnh. Nhiều nghiên cứu đã chỉ ra, ngực đầy đặn, nú.m vú hồng như ngọc, quầng vú có sắc tố bình thường… là những dấu hiệu cho thấy buồng trứng và tử cung phát triển toàn diện.

Vì sao người xưa nói: Con cháu của gia đình sang quý ắt sẽ không có tướng mạo của kẻ ăn mày?


Người xưa nói: “Con cháu của những gia đình sang quý ắt sẽ không có tướng mạo của kẻ ăn mày, mà con cái của những nhà hèn kém cũng không thể có được vận mệnh của hàng công khanh quan tướng.” Vì sao lại như vậy? Ấy là vì cùng phúc thì tương cảm, cùng nghiệp thì tương tụ (gặp nhau).

Dưới đây là câu chuyện cổ Phật gia kể về điều này như sau:

Vào thời Phật Thích Ca Mâu Ni còn tại thế, trong thành Bạt Đề có một vị đại cư sĩ tên là Mân Đồ. Trong nhà vị đại cư sĩ này giàu có vô cùng, tài bảo dồi dào, muốn tiêu gì có nấy. Nếu mọi người trong thành có bất kỳ nhu cầu gì cũng đều được ông chu cấp cho đầy đủ.

Trong mê tạo nghiệp, báo ứng ngàn năm


(Ảnh minh họa)

Ngày nay, rất nhiều người tin rằng Thần Phật và nhân quả báo ứng là thực sự tồn tại. Nhưng cũng có những người vì không nhìn thấy, chứng kiến tận mắt nên còn hoài nghi rằng: “Thật sự là có Thần Phật sao?” Kỳ thực, xét cho cùng thì đạo đức của con người ngày nay bại hoại, nguyên nhân chủ yếu là do rất nhiều người không tin Thần, không tin rằng thiện ác là có báo ứng.

Để hiểu rõ hơn về điều này, chúng ta cùng đi tìm hiểu một chút nông cạn về cặp mắt thịt của con người, về tạo nghiệp, tiêu nghiệp và luân hồi chuyển thế của con người.

Về thiên mục
Con người thường chỉ tin vào những gì bản thân mình nhìn thấy, còn phàm là những gì không nhìn thấy thì không tin. Thậm chí có người còn cho rằng: “Không nhìn thấy là không tồn tại”. Kỳ thực, ngay trong môi trường sinh sống của chúng ta, có rất nhiều thứ mà chúng ta không thể nhìn thấy bằng cặp mắt thịt này nhưng chúng vẫn tồn tại, như không khí, sóng điện, …

Nói đơn giản hơn một chút, cặp mắt thịt của con người chúng ta chỉ nhìn thấy khi có ánh sáng, còn khi vào chỗ tối đen, cặp mắt này không thể nhìn được. Hay những vật ở xa hơn tầm mắt, những vật nhỏ bé vi quan như proton, electoron…, chúng ta cũng không nhìn thấy được. Nếu mà vì “không nhìn thấy” mà cho là những thứ ấy không tồn tại, thì có chính xác không?

Điều quan trọng không phải bạn là ai, sinh ra ở đâu mà là sống như thế nào


Trong cuộc sống, có lẽ không ít người luôn tự hỏi: Tại sao mình số mình lại kém may mắn hơn người khác, mình có thể làm được những gì, cuộc sống này có ý nghĩa gì… Câu chuyện về cuộc đời của một chiếc lá sau đây sẽ cho bạn nhiều suy ngẫm…

Trong khu rừng xinh đẹp nọ có một cây đại thụ già rất to lớn. Khi mùa xuân đến, cả khu rừng bừng tỉnh sau một kỳ đông dài khắc nghiệt, những tia nắng ấm áp dần lan tỏa, những chú chim vươn mình cất tiếng hót líu lo, các loài hoa thi nhau khoe màu sắc rực rỡ, những mảng băng tan đi và thay vào đó là tiếng suối chảy róc rách. Và cây đại thụ cũng không còn trơ trụi mà được thay bộ áo mới với hàng ngàn lộc non vươn mình trong nắng.

Bức thư xúc động của người đàn ông viết về nỗi đau mất cha mẹ khiến nhiều người phải giật mình


Với rất nhiều người, chỉ đến khi trải qua nỗi thống khổ lúc cha mẹ không còn trên cõi đời này nữa thì mới thấy thấm thía tình yêu bao la vô điều kiện mà đã họ trao cho ta trong suốt cả cuộc đời. Những lời tâm sự đầy xúc động của người đàn ông dưới đây là một bài học sâu sắc về tình cảm gia đình dành cho bất cứ ai.

“Mới 30 tuổi nhưng tôi đã phải trải qua nỗi đau mất đi cả cha lẫn mẹ…

Thật khó có từ ngữ nào có thể diễn tả hết cảm giác phải tự tay viết điếu văn cho người thân trước khi họ kịp chứng kiến cảnh tôi hạnh phúc trong ngày cưới, rạng ngời với tấm bằng cao học và ổn định với một công việc mới.

Cái ngày nhận được tin dữ, tôi chỉ biết run rẩy cầm chiếc điện thoại và tự trấn an bản thân rằng họ sẽ không sao đâu, đó chỉ là một sự hiểu nhầm. Nhưng khi đến nơi, tôi chỉ thấy cảnh sát và y tá ngăn tôi lại, yêu cầu tôi phải hết sức bình tĩnh và ngồi xuống.

‘Hiếu’ là chân lý bất biến của trời đất, là đức hạnh cần có của con người

(Ảnh minh họa/Nguồn: Sưu tầm)

“Hiếu” là một trong những đức tính quan trọng nhất của văn hóa phương Đông nói riêng và văn hóa nhân loại nói chung. Từ xưa đến nay, “trung hiếu, lễ nghĩa” luôn được coi là những phẩm cách cao quý trong truyền thống của con người. Trong đó, chữ “Hiếu” đứng vị trí hàng đầu.

Trong “Hiếu kinh” – bản viết vào thời Tần-Hán, “Hiếu” thăng hoa lên ở mức độ Thiên lý. “Hiếu kinh” viết rằng: “Phu hiếu, thiên chi kinh dã, đích chi nghĩa dã, dân chi hành dã.” (Hiếu là kinh của trời, là nghĩa của đất và là đạo hạnh của con người). “Hiếu” là lẽ thường của thiên đạo xoay chuyển, là cái lý của đất nâng đỡ vạn vật, là đức hạnh mà con người nhất định phải thực hành.

Lấy “Hiếu” để cai trị thiên hạ là một trong những tư tưởng cốt lõi của các bậc Thánh Vương thời cổ đại. Từ xưa đến nay, người ta đều coi gia đình là đơn vị cơ bản cấu thành nên xã hội.

Phúc phận và phúc khí của một người đến từ đâu?



Ngày nay, không ít người đặt nặng tư tưởng vào tiền. Họ cho rằng, có tiền mới có cuộc sống hạnh phúc, có tất cả những gì mình muốn. Vì thế, họ theo đuổi tiền, tìm mọi cách để có được tiền.

Tuy nhiên, người ta lại phát hiện ra rằng, mặc dù có người đã rất cố gắng, nỗ lực, rất phấn đấu nhưng quanh năm suốt tháng vẫn sống trong khó khăn, túng bấn. Có người muốn làm giàu một cách nhanh chóng, thậm chí vay tiền nặng lãi để làm ăn, nhưng kết quả lại thua lỗ hết cả vốn và tiền vay. Cuộc sống càng rơi vào khốn khó hơn khi phải trả thêm khoản nợ. Có người vì thế mà cửa nát nhà tan.

Văn hóa hiện đại, dạy bảo và khuyến khích con người phải tranh, phải đấu thì mới có được những điều mình muốn. Nhưng vì sao mà “đấu” mãi không được? “Tranh” mãi không được tiền đồ tốt đây? Đó là bởi vì con người có “phúc phận” và “phúc khí”. Vậy, “phúc phận” và “phúc khí” của một người rốt cuộc là từ đâu mà đến?

Đọc câu chuyện trong văn hóa truyền thống dưới đây có thể chúng ta sẽ tìm ra đáp án của câu hỏi này. 

Phạm gia hưng thịnh suốt 800 năm

Phạm Trọng Yêm xuất thân rất nghèo, lúc còn trẻ ông vô cùng khốn khó, cuộc sống khó khăn gian khổ. Ông nghĩ thầm rằng mai sau lớn lên nếu có thể hơn người, nhất định phải cứu tế những người nghèo khó. Sau này làm tới chức Tể Tướng, liền đem bổng lộc lấy ra để mua ruộng đất, cấp cho những người nghèo không có ruộng để cày cấy và trồng trọt.

Vì sao nhiều người “có phúc” mà không được hưởng?


Trong cuộc sống, chúng ta thường xuyên gặp những trường hợp, dù được thừa kế hay tặng cho rất nhiều tài sản, của cải, hay cuối đời trở nên giàu có nhưng cũng không giữ được, hưởng được, thậm chí còn bị gặp tai họa. Ấy là nguyên nhân do đâu?

“Chu dịch” viết rằng: “Địa thế khôn, quân tử dĩ hậu đức tái vật.” (Tạm dịch: Đất có tính nhu hòa, người quân tử lấy đức dày để nâng đỡ vạn vật). Câu này muốn nói rằng, Thượng thiên ban cho một người hay một quốc gia bao nhiêu vinh hoa phú quý là căn cứ ở việc họ có bao nhiêu đức hạnh.

Nếu một người vốn có rất ít đức, lại không biết làm việc thiện tích đức thì người ấy không có phúc hưởng thụ. Bởi vì không có đức dày thì không thể nâng đỡ nổi khối tài phú ấy. Cho dù có được người khác ban tặng cho, cũng không hưởng nổi, thậm chí còn gây họa mà tạo thêm nghiệp. Hai câu chuyện dưới đây chính là minh chứng cho điểm này.

Cả đời này, chúng ta phải trân quý nhất điều gì?


Đời người luôn là có những cuộc gặp gỡ khác nhau. Có người sẽ coi chúng ta chỉ là một cọng cỏ, nhưng có người sẽ xem chúng ta là bảo bối. Có lúc sẽ được người khác nâng niu như là một chiếc bánh thơm quý, có lúc lại bị người khác coi như củ mài, củ khoai. Khi ấy, chúng ta đều nên dùng một tâm thái bình thản để đối đãi, quý trọng hết thảy những gì bản thân mình có, nóng vội có thể đánh mất bản thân mình.

Trân quý phẩm đức của bản thân mình

Khổng Tử nói: “Ích giả tam hữu, tổn giả tam hữu: hữu trực, hữu lượng, hữu đa văn, ích hĩ; hữu tiện tích, hữu thiện nhu, hữu tiện nịnh, tổn hĩ.” Ý nói rằng, có ba kiểu bạn bè có ích và ba kiểu bạn bè có hại. Kết giao với người chính trực không vụ lợi, kết giao với người khoan dung, kết giao với người hiểu biết sâu rộng, là đều có ích đối với đức hạnh của chúng ta. Nếu như kết giao với người a dua, kết giao với người xu nịnh, kết giao với người xảo ngôn, thì đều sẽ tổn hại đức hạnh của chúng ta. Chúng ta có thể xem hết thảy mọi người đều là bạn bè, thế nhưng phải biết quý trọng sinh mệnh của mình, kết giao với những người có đức hạnh tốt, không thân cận với những người có đức hạnh xấu xa.

Những lời mẹ dạy con gái cho đến lúc ra đi, 43 tuổi con mới hiểu được hết


Mẹ tôi có bốn người con, ba gái và một trai, tôi là con gái út trong nhà và cũng là người mà bà cưng chiều nhất. Cách đây 10 năm, bố tôi ra đi trong một tai nạn giao thông thảm khốc. Ngày đưa tiễn ông, mẹ tôi khóc hết nước mắt. Sau này, tôi phải mất rất nhiều công sức mới thuyết phục được mẹ chuyển đến sống với tôi. Lúc ấy, tôi 40 tuổi và mẹ đã 70 tuổi rồi…

Ngày mẹ chuyển đến ở với tôi, mẹ khăng khăng đòi mang theo hai túi bột mới xay. Tôi hỏi lý do, mẹ chỉ lấp liếm: “Vì mẹ thích ăn loại bột này”. Sau này tôi mới biết, hóa ra bà đã giấu 5 triệu đồng trong túi bột đó. Bà bảo bà dành dụm số tiền đó để mua cho con trai chúng tôi một chiếc ô tô… Tôi rưng rưng nhìn bà và không thể hiểu được bằng cách nào bà tiết kiệm được số tiền ấy. Nhưng tôi biết rằng tình yêu thương vô điều kiện của bà dành cho chúng tôi chưa bao giờ thay đổi.